Thấy nhì tướng tá Đường một cao một tốt, tướng tá mạo bình bình, Phàn Lê Huê biết ngay lập tức không hẳn là Đinh San cần quát lớn:

- Các ngươi định ra đấy là trò mỉm cười mang lại thế gian giỏi sao? Mau về Hotline núm tử Đinc San ra phía trên đối chiến cùng với ta new xứng.

Bạn đang xem: Phàn lê huê là ai

Hai tướng thấy tướng mạo Phàn Lê Huê thiên hương thơm quốc sắc đẹp thì mê mệt đứng nhìn không chớp đôi mắt, lúc nghe tới quát tháo cũng ko đem làm cho bực bội, cười cơ mà nói:

- Nữ tướng kia! Nếu thắng lũ ta thì đã mời ráng tử ra, bằng chiến bại thì nên theo về làm cho vk cho kết thúc.

Phàn Lê Huê cả giận, múa tuy vậy đao nhắm La Cmùi hương chém nhẹm luôn luôn. Thấy La Cmùi hương đón đỡ, Nhất Hổ cũng khoái chí xông vào tiếp một tay. Tuy tiến công cùng với hai tướng tá nhưng Phàn Lê Huê chẳng động dao chút nào, sử dụng đao chỉ thăng thiên một chiếc, lập tức lưỡng lự từng nào thiên binch thần tướng mạo khía cạnh xanh nanh xoàn, kyên khôi bùng cháy rực rỡ trường đoản cú đâu xông ra tiến công thịt tơi bời. Hai tướng tá cũng không sao phản kháng nổi, quay đầu dẫn tàn quân về chịu đựng tội thưa cùng với Nhơn Quý:

- Nữ tướng mạo bao gồm phnghiền vãi đậu thành binh phải chúng tôi ko có gì phòng nổi. Nữ tướng nhất thiết mong mỏi gắng tử ra đối địch, xin ngulặng soái test một đợt coi sao?

Nrộng Quý càng thêm giận, nhất định quán triệt Đinc San ra trận mà lại xuống lệnh mang lại Đậu Tiên Đồng. khi ra trước trận, Đậu Tiên Đồng thấy Phàn Lê Huê xinh tươi còn rộng mình mấy phần thì kinh ngạc hết sức, nói lớn:

- Ta là sản phẩm công nghệ thà hiếp của Tiết Đinc San, ngươi là phận gái lừng chừng nhục sao mà cứ Hotline ông xã người không giống ra đánh?

Phàn Lê Huê nghe vậy không sao chịu được nổi, múa tuy vậy đao đánh tức thì. Đậu Tiên Đồng cũng cần sử dụng tuy vậy đao đề xuất bốn tkhô cứng đao cất cánh lượn nlỗi Long cất cánh phượng múa, quả là kỳ phùng kẻ địch. Thấy giao chiến vẫn hơn tư mươi hiệp mà lại chưa phân được thắng bại, Phàn Lê Huê tức thời rút roi tiên ra định đánh. Đậu Tiên Đồng thấy được thì biết ngày chính là bảo bối lợi sợ hãi, chóng vánh cù ngựa đào tẩu.

Klặng Định thấy vậy ngay tắp lự xin Nhơn Quý cho ra tiến công phục thù. Phàn Lê Huê chợt thấy tất cả một nữ giới tướng dung mạo rất xấu dẫn quân tiến ra thì cười cợt ngất xỉu nói lớn:

- Ngươi thiệt giống vk của Táo quân, chẳng ý muốn sinh sống nữa hay sao mà lại ra phía trên chịu đựng chết? Sao ko Điện thoại tư vấn cầm tử ra trên đây đối chiến?

Klặng Định cả giận mắng lại:

- Tiện tì kia! Sao ngươi ý muốn ck ta ra trận? Chẳng lẽ ngươi làm kỳ phụ nữ hay sao?

Phàn Lê Huê nghe vậy nửa kinh ngạc nửa bi thảm cười cợt vì một vị rứa tử nhỏng Tiết Đinch San sao đi rước một fan chẳng bao gồm sắc làm bà xã. Thấy Phàn Lê Huê không nói, Kyên Định tức thì vung đôi chùy nặng rộng trăm cân nặng nhắm đầu đối thủ đánh luôn. Phàn Lê Huê chẳng lúng túng, cần sử dụng song đao hạn chế lại tuy vậy mong muốn mau xong xuôi phải được mấy hiệp ngay tắp lự niệm chú biến hóa ra vô số thiên binh thần tướng tá. Kyên Định cả cười nói:

- Phxay tắc bình thường như thế cơ mà cũng với ra khoe cùng với ta.

Nói xong, Kyên ổn Định hiểu luôn mấy câu thần crúc, lập tức thiên binc thần tướng tá biến mất không còn. Phàn Lê Huê cả giận, rút Tru Tiên kiếm ra quăng lên. Đây là báu vật rất kỳ diệu đề xuất dù Kyên ổn Định có tài phép cũng không tránh khỏi, bị một kiếm đóng vai bại tẩu chạy về thành. Nhơn Quý không sao dằn được khó chịu, nhưng lại vẫn quán triệt Đinh San ra trận, điện thoại tư vấn Tiết Klặng Liên lại nói:

- Nữ tướng tiến công cùng với cô gái tướng, ngươi hãy ra phục thù cho nhị chị, đừng nhằm mất giờ đồng hồ họ Tiết bên ta.

Tiết Kyên ổn Liên vâng lệnh điểm quân Open thành lôi ra. lúc bắt gặp Phàn Lê Huê xinc đẹp tuyệt è mà võ nghệ cùng tài phép cao cường không nhiều bạn địch lại, Tiết Kyên ổn Liên nảy sinh lòng cảm quí, thanh thanh tmáu phục:

- Phàn phái nữ tướng! Ta thấy ngươi tài sắc chu toàn, trường hợp đầu về nhà Đường thì chẳng mất vẻ vang ấm no đâu, chẳng tốt rộng là vùi chôn hương sắc ở đất Phiên bang này xuất xắc sao?

Phàn Lê Huê nghe vậy cũng dịu lời đáp:

- Cô nương thương hiệu chúng ta là gì? Ta vốn vâng mạng sư phụ xuống núi sánh duim cùng Tiết Đinch San yêu cầu new muốn call ra coi khía cạnh demo. Nếu Đinh San thắng được ta thì ta new nghe lời sư phú, bằng không đã ở vậy suốt cả quảng đời.

Tiết Kyên ổn Liên cười cợt bất tỉnh, nói:

- Tôi là em của Tiết Đinch San, nếu như cô nương mong mỏi hội diện thì tôi đang báo lại cùng với phụ vương, sáng mai mang đến vương huynh ra trận.

Phàn Lê Huê ưng ý, phía 2 bên phần nhiều nổi chiêng thu binh. Đinh San nghe Kyên ổn Liên kể lại câu hỏi này ngay tắp lự về bàn với nhị bà xã. Đậu Tiên Đồng với Kyên ổn Định hết sức tức về tối, nói ngay:

- Con yêu thương thiếu phụ ấy đánh bà mẹ chúng tôi bị thương, thù này không trả thì không lẽ lại Chịu đựng dường ông chồng.

Tiết Đinh San bắt buộc yên ủi hết lời nhị phu nhân bắt đầu thôi mắng chửi. Ngày ngày sau nghe tin Phàn Lê Huê cho khiêu chiến, Nrộng Quý cùng bất đắc dĩ đề nghị mang lại Đinch San ra trận. Phàn Lê Huê thấy được một tướng tá ttốt tuổi đầu team kyên ổn khôi, mặc gần cạnh bạc, cưỡi ngựa Đằng vân, cầm thiên pmùi hương hoạ kích rất là oai vệ dũng, tướng mạo mạo chẳng khác Phan An, Tống Ngọc thì hoan lạc, còn Tiết Đinc San thấy Phàn Lê Huê mi tằm đôi mắt phượng, đáng yêu hơn cả Đậu Tiên Đồng thì cũng khen vào bụng nhưng vì danh dự của quân tướng mạo đơn vị Đường đề xuất quát tháo to rồi múa kích tấn công luôn.

Phàn Lê Huê vừa múa tuy nhiên đao chống đỡ vừa nói:

- Ngươi là Tiết Đinch San bắt buộc không? Sư phú ta có dặn Khi xuống núi vẫn kết duyên cùng ngươi. Vì cố kỉnh chớ đánh nữa, ta sẽ thưa với phụ vương về đầu bên Đường, giúp một tay bình Tây Liêu, ngươi nghĩ về sao?

Đinch San cũng vừa đánh vừa mắng lại:

- Ngươi thật đo đắn hổ thẹn là gì, dám ginghỉ ngơi trò cột tra cứu trâu. Ta trên đây đường mặt đường là vậy tử Bình Liêu vương, dễ thường Chịu sánh dulặng cùng người vợ tặc.

Phàn Lê Huê nghe mắng ngay tắp lự nổi giận, niệm chụ khiến cho ttách đất bỗng nhiên u tối mờ mịt, cát cất cánh đá chạy điên loạn. Nhân lúc Tiết Đinch San sẽ khía cạnh mi bất minh, Phàn Lê Huê xông cho tới bắt sinh sống, trói nghiến rồi mới thâu phép về, chỉ khía cạnh Đinh San nói:

- Nếu ngươi Chịu thuộc ta kết duyên thì được sống, ngược lại chớ trách rưới ta vô tình.

Tiết Đinch San thấy tình trạng này khó thoát nổi phải gật đầu đồng ý, đưa bằng lòng ưng chịu. Phàn Lê Huê mừng lắm, bắt Đinc San nên thề thốt thì mới tin. Đã lỡ gián trá, Đinc San đành đề xuất mập tiếng thề:

- Nếu Đinc San này bội ước thì có khả năng sẽ bị treo lơ lửng thân ttránh.

Phàn Lê Huê nghe vậy lập tức hối quân msống trói. Tiết Đinh San lên ngựa chạy một đoạn, trong khi thấy chắc chắn là đã có được thả bắt đầu xoay đầu lại, Khủng giờ mắng:

- Phàn Lê Huê! Ta bị tà phép của ngươi phải mới bị bắt, đành yêu cầu hẹn dối đến qua cthị trấn chứ đọng không lẽ lại ưng Chịu tiện lợi nlỗi thế?

Mắng dứt, Tiết Đinh San không để Phàn Lê Huê vấn đáp, múa kích tấn công ngay lập tức. Phàn Lê Huê rất là tức giận, đón toá mấy hiệp thì bỏ chạy lên núi. lúc thấy Tiết Đinc San xua theo mang đến giữa chừng, Phàn Lê Huê niệm thần chụ bặt tăm, phong cảnh cũng thay đổi ra khác hẳn. Đinch San nhìn toàn diện quanh chỉ thấy toàn là vách đá lởm chởm, không thể tất cả mặt đường lên tuyệt xuống, thì ghê hoảng cực kì, cứ đọng đứng sững mà lại chú ý. Chợt thấy tất cả một tiều phu sẽ đi bên trên cao, Đinch San mừng rỡ Call Khủng, xin chỉ đường cứu giúp mình. Tiều phu quay lại, nhìn xuống tỏ vẻ khôn xiết ngạc nhiên hỏi:

- Sao tướng tá quân xuống được vậy? Nơi phía trên chẳng có đường lối như thế nào cả, nếu còn muốn lên thì buộc dây vào lưng, lão đã kéo giúp cho.

Tiết Đinc San cả mừng, với sợi dây lão tiều phu vừa thòng xuống, siết ngang sườn lưng thiệt chặt rồi nói:

- Tôi buộc rồi, lão vuốt lên đi.

Chẳng ngờ lão tiều phu kéo nửa chừng thì buộc vào nơi bắt đầu cây mập rồi cười nói:

- Tôi đi ăn cơm trắng phía trên. Tướng quân vẫn thề thốt thế nào thì cụ cơ mà Chịu, đừng kêu la làm những gì, vị trí trên đây chẳng gồm ai đâu.

Nói xong xuôi, lão tiều phu bỏ đi ngay. Tiết Đinc San còn đã khiếp hoảng chưa biết làm sao, tự dưng gồm mấy bé con chuột núi ở đâu chạy lại, cứ đọng nhtrằn sợi dây nhưng mà gặm. Tiết Đinch San sợ hãi vượt, thất tkhô hanh kêu cứu giúp mặc dù hiểu được những điều đó chỉ với vô vọng cơ mà thôi. Ngờ đâu lại có một tiểu thư cùng rất tám a trả đi tới. Nghe giờ đồng hồ kêu, tiểu thư này ngay tắp lự nói với bầy a hoàn:

- Các ngươi hỏi xem fan ấy là ai, do sao lại bị treo lửng lơ ở đây.

A trả vâng lệnh chạy tới hỏi ngay lập tức. Tiết Đinh San đành cần trả lời:

- Tôi là Tiết Đinh San, Nhị lộ nguyên ổn soái của Đường triều. Hôm nay giao tranh với yêu thương bạn nữ Phàn Lê Huê bị nó lừa lên núi, kế tiếp bị lão tiều phu gian sảo treo bên trên vách núi. Nếu chấp thuận tương trợ ơn ấy tôi nguyện chẳng dám quên.

Bọn a trả nghe vậy loại bỏ đi một dịp rồi new trở lại nói:

- Nếu mong mỏi được cứu vãn thì đề xuất ăn nhập ưng chịu đựng một điều kiện của đái thỏng tôi bắt đầu xong xuôi.

Lúc ấy mấy bé chuột sẽ cắn sát hết tua dây nên Tiết Đinc San chẳng cần biết sẽ là điều kiện gì, chấp nhận thích hợp ngay lập tức. Bọn a trả ngay tức thì xúm lại kéo Đinc San lên. Không thấy đái tlỗi đâu, Đinch San kinh ngạc hỏi thì được lũ a hoàn đến biết:

- Tướng quân cứ đến vườn hoa trước khía cạnh là chạm chán. Tiểu thư chúng tôi họ Thôi, là bé của Binch Bộ thượng thư, chưa phải là bạn đều đều đâu. Vì cầm cố tướng tá quân phải giữ đúng lời, chớ bội ước nhưng rước nguy hiểm.

Tiết Đinh San nghe vậy nhờ vào mấy a hoàn chỉ đường cho tới kia. Thấy tè thỏng đã ngồi uống tkiểm tra, Đinh San liền đặt chân tới ngay sát lạy tạ, hỏi:

- Tiểu thư gồm điều kiện gì mong Đinc San này thực hành chăng?

Thôi đái thỏng đồng ý mỉm cười cợt nói:

- Thật ra ĐK này cũng không tồn tại gì trở ngại. Phàn Lê Huê vốn là chị em cùng với tôi, nếu như tướng mạo quân ưa chuộng kết lương duyên thì tôi đang đứng ra làm manh mối, long phụng quây quần. Bằng tướng quân bội ước ko nghe theo thì đừng ước ao trờ về chú ý lại gia đình.

Đinch San đành phải cân hận quanh:

- Đúng là điều đó không có gì nặng nề tuy thế tôi còn bé dại tuổi mà lại vẫn bao gồm nhị vk thì thiệt không dám đèo bồng ngoài ra.

Thôi tè thư nghe vậy cả giận, mắng mập rồi sai a trả trói nghiến Đinc San lại. Thình lình bao gồm giờ snóng sét nổ vang, chấn hễ cả một vùng khiến Đinc San ù tai hoa mắt, mờ ám cả mặt mũi. lúc ttránh im đất im, Đinh San mnghỉ ngơi đôi mắt ra thì chẳng còn thấy Thôi đái thư cùng vườn cửa hoa ở đâu nữa, chỉ tất cả mình sẽ ngồi trong cũi còn Phàn Lê Huê đứng trước mặt quát tháo hỏi:

- Ngươi là tên gọi bạc tình bạc bẽo, mấy lần chẳng duy trì lời thề. Lần này là sau cuối, trường hợp ngươi ko ưa thích Việc hôn nhân thì ta quyết chém đầu chẳng tha.

Bất đắc dĩ Tiết Đinch San đề nghị nói:

- Tiểu tlỗi hài lòng tha chết thì tương lai tôi vẫn cho những người mang đến mai mói, nếu như bội ước đã chết dưới hải dương sâu muôn trượng.

Phàn Lê Huê nghe Tiết Đinc San nói vậy ngay tức thì truyền quân msinh sống cũi thả Tiết Đinch San ra. Chờ lấy ngựa kích hoàn thành, Tiết Đinc San khiêu vũ thót lên, chỉ phương diện Phàn Lê Huê mắng tràn:

- Tiện tì! Ngươi hai phen làm cho nhục thì ta đâu còn trung thành với ngươi mà đòi cưới hỏi. Ngươi chiêm bao cũng chẳng thấy được đâu.

Mắng hoàn thành, Tiết Đinh San múa kích định tấn công tiếp. Phàn Lê Huê biết trước những điều đó phải ko đón đỡ, niệm thần chụ khiến Đinh San như bị búa tấn công vào đầu, xẻ lnạp năng lượng ra bất tỉnh. khi tỉnh giấc dậy, Đinc San thấy mình trôi lều phều xung quanh biển khơi thì khiếp hoàng hơn, ngỡ rằng phen này chắc chắn bị tiêu diệt tới địa điểm. Đinc San bỗng nhiên thấy có một loại thuyền lớn tiếp cận, bên trên thuyền là 1 trong những vị nuốm tử vẫn ngồi ngắm cảnh thì ngay tức thì kêu cứu. Vị cầm tử này nghe kêu thì cho người cứu Đinc San lên tức thì mà lại khi biết hầu hết Việc lập tức nói:

- Tuy ngươi thân phận cũng Khủng mà lại Phàn Lê Huê theo lệnh sư phú msống lời trước thì đáng lẽ ra ngươi đừng từ chối mới đề xuất. Hai người mà lại phù hợp lực cùng nhau thì chắc chắn Việc chinh Tây vẫn xong xuôi giỏi đẹp mắt.

Đinc San ngang bướng đáp:

- Phàn Lê Huê là đệ tử của tiên thì tôi cũng có thể có sư phụ là Vương Ngao lão tổ. Nếu biết tôi bị nàn, thể nào sư phụ cũng mang đến cứu ngay.

Thế tử tức vượt, sai quân buộc một viên đá lớn vào người Đinch San rồi quăng luôn luôn xuống biển. Đinch San gớm hoảng cho ngất xỉu tín đồ đi, đến khi thức giấc lại tưởng như mình đã xuống địa ngục. Chẳng ngờ tỉnh táo bị cắn lại một chút ít thì thấy mình vẫn còn đấy ở dài dưới đất, viên đá buộc nơi chân, ko có gì cựa quậy được. Đinch San không biết ngành ngọn như thế nào thì Phàn Lê Huê tiếp cận cười hỏi:

- Ngươi lại bị ta bắt lần tiếp nữa. Bây giờ đồng hồ ngươi tính sao đây?

Túng vậy Đinh San đành đề nghị năn nỉ xin tha mạng. Phàn Lê Huê tức tốc nói:

- Ngươi vẫn nhị lần bội thề thì quan trọng tin được. Nếu ngươi ko thề nặng thì ta quyết ko tha đến đâu.

Tiết Đinc San không thể mặt đường làm sao không giống đành bắt buộc Khủng tiếng thề:

- Lần này tôi còn phụ bạc tiểu tlỗi nữa thì xin ttách đất trừng phạt cả nhà chết bởi đao kiếm.

Phàn Lê Huê nghe Đinch San thề nặng nề thì xúc cồn hết sức, êm ái nói:

- Tôi chờ đợi ngày này lâu rồi, xin chàng mai cho nhanh chóng một chút rồi chúng ta cùng về thành toan lo bài toán chinh Tây.

Tiết Đinch San ko đáp, lẳng im lên ngựa về thành, ra mắt Nrộng Quý thuật không còn tình đầu nhưng mà vẫn quyết ko Chịu đựng theo lời kết bạn. Đậu Tiên Đồng cùng Kyên Định nghe vậy vô cùng cảm động, trong tâm đã ý muốn khuyên phu quân buộc phải duy trì lời hứa hẹn mang đến trọn song bề. Riêng Trình Giảo Kim thì cười bất tỉnh nói:

- Thánh thượng quả là gồm hồng phúc không nhỏ. Theo lão thì chẳng bao thọ nữa bài toán bình Tây Liêu sẽ hoàn thành.

Nrộng Quý ngờ ngạc hỏi nguyên do thì Trình Giảo Klặng giải thích:

- Phàn Hồng là danh tướng được an mang lại tước đoạt vương tất yếu là mưu cơ có tài, nay con gái lại biết vãi đậu thành quân, chẳng tướng mạo làm sao chống cự nổi nhưng nặng trĩu tình cùng với lệnh lang thì vớ cần quy thuận Đường triều. vì vậy Việc đánh bắt Phiên vương dễ nhỏng trnghỉ ngơi bàn tay cơ mà công đầu nằm trong về nguim soái, chẳng cần là hoàng thượng gồm hồng phúc tuyệt sao?

Nrộng Quý nghe vậy tức thì nhờ vào Trình Giảo Klặng đứng ra có tác dụng làm mối hộ bản thân. Vốn là ưa thích đề nghị Trình Giảo Klặng dìm lời đi tức thì, chớp nhoáng về dinc sửa biên soạn lễ vật.

Xem thêm: Ca Sĩ Mỹ Linh Sinh Năm Bao Nhiêu, Mỹ Linh Sinh Năm Bao Nhiêu

Thấy nhị tướng Đường một cao một rẻ, tướng tá mạo đều đều, Phàn Lê Huê biết tức thì không phải là Đinc San cần quát lác lớn:

- Các ngươi định ra đấy là trò cười cho người đời hay sao? Mau về Điện thoại tư vấn nạm tử Đinh San ra đây đối chiến cùng với ta mới xứng.

Hai tướng tá thấy tướng tá mạo Phàn Lê Huê thiên mùi hương quốc nhan sắc thì mê mệt đứng chú ý ko chớp mắt, lúc nghe tới quát mắng cũng ko đem làm bực bội, cười cợt nhưng mà nói:

- Nữ tướng kia! Nếu thắng lũ ta thì vẫn mời nỗ lực tử ra, bởi lose thì hãy theo về có tác dụng vợ mang lại ngừng.

Phàn Lê Huê cả giận, múa tuy nhiên đao nhắm La Chương thơm chém nhẹm luôn luôn. Thấy La Chương thơm đón đỡ, Nhất Hổ cũng khoái trá xông vào tiếp một tay. Tuy tiến công cùng với hai tướng tá nhưng lại Phàn Lê Huê chẳng nao núng một chút nào, dùng đao chỉ thăng thiên một chiếc, mau chóng không biết bao nhiêu thiên binc thần tướng khía cạnh xanh nanh vàng, klặng khôi rực rỡ tỏa nắng từ đâu xông ra tiến công giết thịt tơi bời. Hai tướng tá cũng không vấn đề gì chống cự nổi, quay đầu dẫn tàn binh về Chịu tội thưa cùng với Nhơn Quý:

- Nữ tướng tá tất cả phnghiền vãi đậu thành quân cần Cửa Hàng chúng tôi không sao kháng nổi. Nữ tướng mạo nhất định hy vọng cụ tử ra đối địch, xin nguim soái test một lần xem sao?

Nhơn Quý càng thêm giận, nhất mực không cho Đinc San ra trận nhưng mà xuống lệnh mang đến Đậu Tiên Đồng. khi ra trước trận, Đậu Tiên Đồng thấy Phàn Lê Huê dễ thương còn rộng bản thân mấy phần thì ngạc nhiên khôn cùng, nói lớn:

- Ta là trang bị thiếp đáp của Tiết Đinch San, ngươi là phận gái do dự nhục sao nhưng cứ Hotline ông chồng bạn không giống ra đánh?

Phàn Lê Huê nghe vậy không vấn đề gì chịu nổi, múa tuy vậy đao tấn công tức tốc. Đậu Tiên Đồng cũng cần sử dụng song đao đề nghị tứ thanh hao đao cất cánh lượn như Long bay phượng múa, quả là kỳ phùng địch thủ. Thấy giao chiến đã hơn tư mươi hiệp mà không phân được thắng bại, Phàn Lê Huê tức khắc rút roi tiên ra định tiến công. Đậu Tiên Đồng nhìn thấy thì biết ngày đó là bảo bối lợi sợ, tất tả tảo ngựa đào tẩu.

Kim Định thấy vậy ngay lập tức xin Nrộng Quý tạo ra đánh trả thù. Phàn Lê Huê bỗng nhiên thấy gồm một nàng tướng dung mạo không đẹp dẫn quân tiến ra thì cười cợt bất tỉnh nhân sự nói lớn:

- Ngươi thiệt như thể bà xã của Táo quân, chẳng ước ao sinh sống nữa tuyệt sao mà ra đây chịu chết? Sao ko Call rứa tử ra trên đây đối chiến?

Kim Định cả giận mắng lại:

- Tiện tì kia! Sao ngươi mong mỏi ck ta ra trận? Chẳng lẽ ngươi làm cho kỳ bạn nữ giỏi sao?

Phàn Lê Huê nghe vậy nửa ngạc nhiên nửa ảm đạm cười do một vị cố gắng tử như Tiết Đinh San sao đi lấy một bạn chẳng gồm dung nhan có tác dụng vợ. Thấy Phàn Lê Huê không nói, Kyên Định tức thì vung song chùy nặng hơn trăm cân nhắm đầu đối phương đánh luôn. Phàn Lê Huê chẳng lo sợ, sử dụng tuy nhiên đao cản lại cơ mà mong mỏi mau xong xuôi buộc phải được mấy hiệp lập tức niệm chụ đổi mới ra vô vàn thiên binch thần tướng tá. Kim Định cả mỉm cười nói:

- Phxay tắc đều đều như vậy cơ mà cũng sở hữu ra khoe với ta.

Nói xong xuôi, Kyên ổn Định gọi luôn mấy câu thần chụ, lập tức thiên binh thần tướng mất tích không còn. Phàn Lê Huê cả giận, rút Tru Tiên tìm ra quăng lên. Đây là bảo vật siêu thần kỳ nên dù Kyên ổn Định tài năng phép cũng không tách khỏi, bị một tìm đóng vai bại tẩu chạy về thành. Nhơn Quý ko có gì dằn được khó tính, mà lại vẫn không cho Đinch San ra trận, gọi Tiết Kim Liên lại nói:

- Nữ tướng đánh với thiếu phụ tướng, ngươi hãy ra báo oán đến hai chị, chớ nhằm mất tiếng bọn họ Tiết nhà ta.

Tiết Klặng Liên vâng lệnh điểm quân mở cửa thành kéo ra. khi nhìn thấy Phàn Lê Huê xinch đẹp long lanh trần mà lại võ nghệ thuộc tài phxay cao ráo ít tín đồ địch lại, Tiết Kyên ổn Liên nảy sinh lòng cảm mến, dìu dịu ttiết phục:

- Phàn con gái tướng! Ta thấy ngươi tài nhan sắc chu toàn, ví như đầu về công ty Đường thì chẳng mất vinh quang giàu sang đâu, chẳng giỏi hơn là vùi chôn hương sắc ngơi nghỉ khu đất Phiên bang này xuất xắc sao?

Phàn Lê Huê nghe vậy cũng vơi lời đáp:

- Cô nương tên họ là gì? Ta vốn vâng mạng sư prúc xuống núi sánh duyên thuộc Tiết Đinh San đề xuất bắt đầu ý muốn Call ra coi phương diện demo. Nếu Đinc San chiến thắng được ta thì ta new nghe lời sư phú, bởi không đã sinh sống vậy suốt thời gian sống.

Tiết Klặng Liên cười ngất xỉu, nói:

- Tôi là em của Tiết Đinch San, nếu cô nương hy vọng hội diện thì tôi sẽ báo lại với phụ thân, sáng sủa mai mang lại vương huynh ra trận.

Phàn Lê Huê ưng ý, hai bên rất nhiều nổi chiêng thu binc. Đinh San nghe Kyên Liên kể lại bài toán này ngay tức khắc về bàn với nhị bà xã. Đậu Tiên Đồng và Klặng Định rất là tức tối, nói ngay:

- Con yêu thương bạn nữ ấy tiến công mẹ công ty chúng tôi bị tmùi hương, thù này chưa trả thì dễ thường lại chịu nhường nhịn chồng.

Tiết Đinh San phải yên ủi không còn lời nhị phu nhân new thôi mắng chửi. Ngày hôm sau nghe tin Phàn Lê Huê mang đến khiêu chiến, Nrộng Quý cực chẳng đã phải mang đến Đinc San ra trận. Phàn Lê Huê thấy được một tướng mạo ttốt tuổi đầu team kyên ổn khôi, mang tiếp giáp bạc, cưỡi ngựa Đằng vân, vắt thiên phương hoạ kích rất là oách dũng, tướng tá mạo chẳng khác Phan An, Tống Ngọc thì mừng thầm, còn Tiết Đinh San thấy Phàn Lê Huê mày tằm mắt phượng, xinh tươi hơn cả Đậu Tiên Đồng thì cũng khen vào bụng tuy vậy vị danh dự của quân tướng tá bên Đường phải quát lác mập rồi múa kích tiến công luôn.

Phàn Lê Huê vừa múa tuy vậy đao chống đỡ vừa nói:

- Ngươi là Tiết Đinh San đề xuất không? Sư phú ta tất cả dặn lúc xuống núi đang kết hôn cùng ngươi. Vì thế chớ tiến công nữa, ta sẽ thưa với cha về đầu bên Đường, giúp một tay bình Tây Liêu, ngươi suy nghĩ sao?

Đinch San cũng vừa tiến công vừa mắng lại:

- Ngươi thật trù trừ hổ thứa là gì, dám giở trò cột search trâu. Ta phía trên con đường mặt đường là cố gắng tử Bình Liêu vương, chẳng lẽ chịu sánh duyên ổn cùng chị em tặc.

Phàn Lê Huê nghe mắng ngay tức khắc bực tức, niệm chụ làm cho ttránh đất bỗng nhiên mờ ám mờ mịt, cát bay đá chạy điên loạn. Nhân thời điểm Tiết Đinh San vẫn phương diện ngươi tăm tối, Phàn Lê Huê xông cho tới bắt sống, trói nghiến rồi new thâu phxay về, chỉ phương diện Đinc San nói:

- Nếu ngươi chịu đựng cùng ta kết giao thì được sống, ngược lại chớ trách nát ta vô tình.

Tiết Đinh San thấy tình trạng này nặng nề thoát nổi đề xuất chấp nhận, mang ăn nhập ưng Chịu. Phàn Lê Huê mừng lắm, bắt Đinh San phải thề thốt thì mới tin. Đã lỡ gián trá, Đinch San đành buộc phải to giờ thề:

- Nếu Đinc San này bội ước thì sẽ ảnh hưởng treo lửng lơ thân trời.

Phàn Lê Huê nghe vậy liền hối hận quân mnghỉ ngơi trói. Tiết Đinh San lên ngựa chạy một quãng, thấy lúc chắc chắn đã có thả bắt đầu quay đầu lại, mập giờ mắng:

- Phàn Lê Huê! Ta bị tà phxay của ngươi phải mới bị bắt, đành yêu cầu hứa dối cho qua chuyện chứ đọng không lẽ lại ưng chịu tiện lợi nhỏng thế?

Mắng chấm dứt, Tiết Đinch San ko để Phàn Lê Huê vấn đáp, múa kích tiến công tức thời. Phàn Lê Huê hết sức nổi giận, đón tháo mấy hiệp thì vứt chạy lên núi. Lúc thấy Tiết Đinch San xua theo đến giữa chừng, Phàn Lê Huê niệm thần chú mất tích, cảnh sắc cũng đổi ra khác hẳn. Đinh San nhìn bao quát quanh chỉ thấy toàn là vách đá lởm chởm, không thể tất cả con đường lên tuyệt xuống, thì tởm hoảng cực kỳ, cứ đọng đứng sững mà chú ý. Chợt thấy có một tiều phu vẫn đi bên trên cao, Đinc San phấn chấn Hotline to, xin đi đường cứu giúp bản thân. Tiều phu quay trở về, nhìn xuống tỏ vẻ hết sức không thể tinh được hỏi:

- Sao tướng mạo quân xuống được vậy? Nơi trên đây chẳng có con đường lối như thế nào cả, nếu còn muốn lên thì buộc dây vào sườn lưng, lão sẽ kéo giúp cho.

Tiết Đinc San cả mừng, với sợi dây lão tiều phu vừa thòng xuống, siết ngang sườn lưng thiệt chặt rồi nói:

- Tôi buộc rồi, lão kéo lên đi.

Chẳng ngờ lão tiều phu kéo nửa chừng thì buộc vào nơi bắt đầu cây Khủng rồi cười nói:

- Tôi đi ăn uống cơm trắng trên đây. Tướng quân sẽ thề thốt như thế nào thì nắm nhưng Chịu, chớ kêu la làm cái gi, địa điểm phía trên chẳng có ai đâu.

Nói xong xuôi, lão tiều phu loại bỏ đi tức thì. Tiết Đinh San còn sẽ ghê hoảng chưa chắc chắn làm thế nào, bỗng dưng gồm mấy con con chuột núi ở chỗ nào chạy lại, cứ nhè sợi dây mà lại gặm. Tiết Đinch San sợ thừa, thất tkhô giòn kêu cứu vớt mặc dù biết rằng như vậy chỉ nên vô vọng mà lại thôi. Ngờ đâu lại có một tiểu thỏng với tám a trả đi tới. Nghe giờ đồng hồ kêu, tiểu thỏng này ngay tắp lự nói cùng với lũ a hoàn:

- Các ngươi hỏi xem người ấy là ai, bởi sao lại bị treo lơ lửng ở đây.

A trả vâng lệnh chạy tới hỏi ngay lập tức. Tiết Đinh San đành nên trả lời:

- Tôi là Tiết Đinc San, Nhị lộ ngulặng soái của Đường triều. Hôm ni giao tranh cùng với yêu thương cô bé Phàn Lê Huê bị nó lừa lên núi, tiếp nối bị lão tiều phu dối trá treo trên vách núi. Nếu phù hợp tương trợ ơn ấy tôi nguyện chẳng dám quên.

Bọn a trả nghe vậy vứt đi một dịp rồi bắt đầu quay trở lại nói:

- Nếu ao ước được cứu thì đề xuất thích hợp ưng chịu đựng một ĐK của tè thỏng tôi mới ngừng.

Lúc ấy mấy con chuột sẽ cắn ngay sát không còn sợi dây phải Tiết Đinc San chẳng nên biết chính là điều kiện gì, đồng ý ăn nhập tức thì. Bọn a hoàn tức tốc xúm lại kéo Đinc San lên. Không thấy tiểu thư đâu, Đinc San ngạc nhiên hỏi thì được bọn a trả mang đến biết:

- Tướng quân cđọng đến vườn hoa trước mặt là chạm chán. Tiểu tlỗi Cửa Hàng chúng tôi họ Thôi, là con của Binch Bộ thượng thỏng, chưa phải là người đều đều đâu. Vì núm tướng quân yêu cầu duy trì đúng lời, chớ bội ước nhưng rước nguy khốn.

Tiết Đinch San nghe vậy nhờ mấy a hoàn đi đường tới kia. Thấy đái tlỗi đã ngồi uống tkiểm tra, Đinh San ngay tức khắc đặt chân tới gần cảm tạ, hỏi:

- Tiểu tlỗi tất cả ĐK gì hy vọng Đinc San này thực hành chăng?

Thôi tiểu thư đồng ý mỉm mỉm cười nói:

- Thật ra ĐK này cũng không tồn tại gì khó khăn. Phàn Lê Huê vốn là bà mẹ cùng với tôi, ví như tướng mạo quân ưa thích kết lương duyên ổn thì tôi đã đứng ra làm mối lái, long phụng họp mặt. Bằng tướng tá quân bội ước không nghe theo thì đừng mong muốn trờ về chú ý lại mái ấm gia đình.

Đinc San đành bắt buộc chối hận quanh:

- Đúng là vấn đề đó không có gì khó khăn tuy thế tôi còn nhỏ tuổi mà đã tất cả nhì vợ thì thật không dám đèo bồng ngoài ra.

Thôi đái thư nghe vậy cả giận, mắng bự rồi sai a trả trói nghiến Đinc San lại. Thình lình tất cả giờ snóng sét nổ vang, chấn cồn cả một vùng khiến Đinch San ù tai hoa đôi mắt, khuất tất cả mặt mũi. Lúc trời yên ổn khu đất im, Đinc San mnghỉ ngơi đôi mắt ra thì chẳng còn thấy Thôi tiểu tlỗi thuộc sân vườn hoa nơi đâu nữa, chỉ gồm bản thân đã ngồi vào cũi còn Phàn Lê Huê đứng trước phương diện quát mắng hỏi:

- Ngươi là tên bạc bẽo bạc bẽo, mấy lần chẳng giữ lại lời thề. Lần này là sau cùng, trường hợp ngươi ko hài lòng câu hỏi hôn nhân thì ta quyết chém đầu chẳng tha.

Bất đắc dĩ Tiết Đinch San buộc phải nói:

- Tiểu thỏng chấp nhận tha chết thì ngày mai tôi đã cho những người mang lại mai mói, ví như bội ước đã bị tiêu diệt dưới đại dương sâu muôn trượng.

Phàn Lê Huê nghe Tiết Đinch San nói vậy ngay thức thì truyền quân msinh sống cũi thả Tiết Đinc San ra. Chờ mang ngựa kích xong, Tiết Đinch San nhảy thót lên, chỉ phương diện Phàn Lê Huê mắng tràn:

- Tiện tì! Ngươi hai phen làm cho nhục thì ta đâu còn tình nghĩa với ngươi mà đòi cưới hỏi. Ngươi nằm mộng cũng chẳng thấy được đâu.

Mắng hoàn thành, Tiết Đinc San múa kích định đánh tiếp. Phàn Lê Huê biết trước điều này đề nghị ko đón đỡ, niệm thần crúc khiến Đinh San nlỗi bị búa tiến công vào đầu, té lăn uống ra bất tỉnh nhân sự. lúc tỉnh giấc dậy, Đinc San thấy mình trôi lềnh phềnh trên mặt biển cả thì ghê hoàng rộng, tưởng rằng phen này Chắn chắn chết cho tới địa điểm. Đinch San bỗng thấy gồm một mẫu thuyền to tiếp cận, bên trên thuyền là 1 trong những vị nắm tử sẽ ngồi ngắm cảnh thì tức thì kêu cứu vớt. Vị rứa tử này nghe kêu thì cho tất cả những người cứu vớt Đinc San lên ngay lập tức cơ mà lúc biết đa số việc ngay tắp lự nói:

- Tuy ngươi thân phận cũng phệ nhưng Phàn Lê Huê theo lệnh sư phú mngơi nghỉ lời trước thì xứng đáng đúng ra ngươi chớ lắc đầu bắt đầu bắt buộc. Hai fan mà phù hợp lực với nhau thì chắc chắn là Việc chinh Tây đang chấm dứt xuất sắc đẹp nhất.

Đinch San bướng bỉnh đáp:

- Phàn Lê Huê là môn sinh của tiên thì tôi cũng có thể có sư phú là Vương Ngao lão tổ. Nếu biết tôi bị nàn, thể nào sư phú cũng mang đến cứu ngay.

Thế tử tức quá, không đúng quân buộc một viên đá lớn vào bạn Đinc San rồi quăng luôn xuống biển cả. Đinc San tởm hoảng đến bất tỉnh người đi, cho đến lúc tỉnh giấc lại tưởng như tôi đã xuống âm phủ. Chẳng ngờ tỉnh giấc táo bị cắn lại một ít thì thấy bản thân vẫn còn đó ở dài dưới đất, viên đá buộc chỗ chân, ko có gì động đậy được. Đinc San chưa chắc chắn ngành ngọn như thế nào thì Phàn Lê Huê đi tới cười hỏi:

- Ngươi lại bị ta bắt đợt tiếp nhữa. Bây giờ đồng hồ ngươi tính sao đây?

Túng vắt Đinch San đành cần nnạp năng lượng nỉ xin tha mạng. Phàn Lê Huê tức tốc nói:

- Ngươi đã nhị lần bội thề thì cần thiết tin được. Nếu ngươi không thề nặng thì ta quyết ko tha mang đến đâu.

Tiết Đinc San không thể đường như thế nào khác đành bắt buộc to giờ đồng hồ thề:

- Lần này tôi còn phụ bạc tè thư nữa thì xin ttách đất trừng phạt cả nhà chết bằng đao tìm.

Phàn Lê Huê nghe Đinch San thề nặng nề thì xúc đụng khôn xiết, êm ả nói:

- Tôi chờ đợi thời nay lâu rồi, xin đại trượng phu mai mang lại mau chóng một chút ít rồi chúng ta cùng về thành lo toan vấn đề chinh Tây.

Tiết Đinch San không đáp, lẳng lặng lên ngựa về thành, ra mắt Nrộng Quý thuật hết ngọn ngành dẫu vậy vẫn quyết không Chịu theo lời hôn phối. Đậu Tiên Đồng với Kyên Định nghe vậy khôn xiết cảm rượu cồn, trong lòng đang ước ao khuyên ổn phu quân cần giữ lời hứa mang lại trọn song bề. Riêng Trình Giảo Kyên ổn thì mỉm cười chết giả nói:

- Thánh thượng quả là tất cả hồng phúc không nhỏ. Theo lão thì chẳng bao thọ nữa việc bình Tây Liêu đang xong.

Xem thêm: Hồng Nhung Sinh Năm Bao Nhiêu, Tiểu Sử Sự Nghiệp Của Nàng Diva Việt Nam

Nhơn Quý ngơ ngác hỏi nguyên do thì Trình Giảo Kyên ổn giải thích:

- Phàn Hồng là danh tướng được an cho tước đoạt vương vãi tất yếu là cơ mưu có tài, ni con gái lại biết vãi đậu thành quân, chẳng tướng tá làm sao chống cự nổi mà nặng tình cùng với lệnh lang thì vớ cần quy thuận Đường triều. Vậy nên câu hỏi đánh bắt cá Phiên vương vãi dễ nhỏng trsinh hoạt bàn tay mà lại công đầu trực thuộc về nguyên ổn soái, chẳng cần là hoàng thượng tất cả hồng phúc hay sao?

Nrộng Quý nghe vậy tức tốc nhờ vào Trình Giảo Kim đứng ra có tác dụng mối lái hộ bản thân. Vốn là yêu thích phải Trình Giảo Klặng nhận lời đi ngay lập tức, mau lẹ về dinh sửa soạn lễ đồ.


Chuyên mục: LÀ AI
Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *