Sau Lúc đưa hắn vào phòng bệnh để hắn nằm gọn gàng trên giường mang đến Chopper kiểm tra lại các vết thương trên người các vết thương trên người, Namày lo lắng không thể rời mắt khỏi hắn.

Bạn đang xem: Vợ của luffy là ai

- Được rồi mọi người đi ra ngoài một lát để tớ băng bó vết thương mang đến cậu ta. - Chopper con quay lại nói với cả bọn, rồi cậu đặt tay lên vai Nangươi, nói tiếp:

- Nangươi cậu cũng ra ngoài luôn đi, hãy yên tâm cậu ấy sẽ tỉnh lại sớm thôi mà.


- Nhưng...tớ.... tớ..... - Nami lắp bắp nói được vài chữ thì bị bọn Zoro, Sanji kéo ra khỏi, phòng đóng cửa lại:

- Thôi, thôi, đi nào.

Namày đứng yên lặng trước cửa phòng, tâm trạng thấp thỏm không yên. Mọi người nhận ra được bầu không khí nặng nề đang bao trùm lấy Namày. Cả tên ngốc như Luffy cũng nhận ra được điều đó. Cậu ta không thể hiểu được tại sao Nami lo lắng như vậy, nhưng cậu ấy lại không muốn nhìn thấy Namày như thế. Cậu muốn nhìn thấy Namày vui vẻ, muốn nhìn thấy nụ cười của cô ấy, muốn Nangươi là Namày của vài giờ trước, thậm chí cậu còn muốn nhìn thấy bộ mặt dữ dằn của Nangươi Lúc cậu làm sai chuyện gì đó, muốn bị Namày mang lại cậu ăn vài quả đấm hơn là những lúc bây giờ. Bởi vì ăn vài quả đấm của Namày cũng không đau bằng lúc cậu nhìn thấy Nami buồn thế này. Nami buồn cậu cũng không thể ngồi cười "shishishi" giòn chảy như trước được. Namày buồn cậu ăn thịt cũng chẳng thấy ngon nữa là. Giờ không biết phải làm gì. Cậu cảm thấy khó chịu lắm. Cứ như cảm thấy có cái gì đó đè nặng trong lòng, nó làm mang lại cậu cảm thấy nghẹn lại và khó thở vô cùng. Bao cao su đặc như cậu ta thì làm sao hiểu được cái cảm giác này là gì, cậu ta không thể hiểu tại sao mình lại như thế. Cái cảm giác này không phải là giận dữ, điên cuồng mà nó làm mang đến cậu cảm thấy đau, đau lắm. Đây là gì? Là cái gì hả? Sao khó hiểu quá vậy? Phải chi Nangươi đến bên cậu giải thích cho cậu thì chắc chắn rằng cậu sẽ hiểu được nó, cậu sẽ biết mình phải làm thế nào. Song, giờ Namày đang ở trước mặt cậu nhưng cô ấy thật sự không có ở đây mà cô ấy đang ở phía sau cánh cửa cơ. Gã đàn ông đó là ai có quan liêu hệ gì với Nami? Tại sao cô ấy lại quan tâm đến hắn như vậy? Tại sao cô ấy bỏ mặt cậu? Cậu ta muốn biết lắm! Muốn hỏi lắm! Nhưng không biết làm sao để mở lời. Bởi vì đầu óc cậu ta đang trống rỗng, cậu không thể suy nghĩ được gì cả. Cậu rất rối. Cậu ta lặng thầm, lủi thủi đi lại đầu con thuyền rồi ngồi lên chỗ đầu sư tử - lãnh địa độc quyền của cậu, cúi gằm mặt xuống lấy mũ rơm che đi nửa mặt buồn lượm thượm. Boa thấy cậu bỏ, cô ta cũng đi theo cậu đến đầu thuyền. Cô ta định bước đến chỗ Luffy cất giọng buồn bã gọi cậu:

- Luffy...

Nhưng.

Xem thêm: Poxpox Là Ai - Con Đường Từ Zero To Hero Của Pox Pox

- Hancoông xã. Đừng bước tới. Đây là lãnh địa riêng của tôi. - Luffy gằng giọng nặng nề ngăn cản, làm đến Boa có chút bối rối.

- Ờ....ờ....

Cả Zoro, Sanji cũng chẳng thua thảm gì cậu. Zoro một mình ngồi uống hết thùng rượu Sake mà chẳng nói chẳng rằng. Vẻ mặt u sầu đăm chiêu. Tuy bề ngoài là vậy nhưng tận sâu vào đáy lòng Zoro rất lo cho Nami. Rượu uống là để giải sầu nhưng tại sao càng uống lại càng sầu. Uống rượu giúp ấm lòng giữa đêm đông nhưng sao càng uống lại càng cảm thấy lạnh. Zoro không hiểu tại sao cậu lại có cảm giác sợ hãi, sợ rằng ngày mai sẽ không được nhìn thấy Nangươi nữa. Sanji cũng thế. Cậu ngồi trong gian bếp, phì phèo khói tỏ ra từ đôi môi cậu. Đôi mắt buồn xa xăm nhìn theo đám khói trắng lan tỏa dần vào trong không khí. Phải chi nỗi buồn của cậu cũng nhẹ như khói này thì giỏi biết mấy. Nó sẽ bị một cơn gió thổi bay đi mất. Cậu sẽ không phải buồn nữa, sẽ không phải âu lo nữa. Chẳng lẽ đến tấm lòng của cậu từ bấy lâu nay cô còn không rõ nữa sao? Chẳng lẽ sau bao nhiêu chuyện cùng nhau trải qua lại không bằng sự xuất hiện bất ngờ của một kẻ lạ mặt sao? Không....không.....không thể như vậy được. Trên thế giới này cậu chỉ cam tâm tình nguyện chịu lose nhì người mà thôi ngoài nhị người đó ra cậu sẽ không dễ dàng để mất Namày vào tay kẻ khác. Chuyện đã thế này bằng mọi giá cậu nhất định phải dành lại Nami để đưa cô trở về để cô lại là tiểu thư Nami của cậu như ngày xưa. Ngay lập tức cậu nhận điếu thuốc đang cháy xuống đồ gạt tàn thuốc mang lại đến Khi điếu thuốc tắt hẳn cậu đứng dậy đi ra khỏi nhà bếp bỏ lại nữa điếu thuốc còn lại cùng với những tàn thuốc đã cháy hết từ ban nãy. Cậu bước đến cửa phòng nhưng không thấy Nangươi đâu liền cất tiếng hỏi:

- Namisan, đâu rồi?

- À, Nami đã vào trong chăm sóc đến cậu ta rồi. - Usopp nhanh khô nhảu trả lời.

Sanji thất vọng đứng dựa vào tường, cậu cũng cũng chẳng còn sức lực nữa, cậu cứ từ từ cúi đầu xuống vì không muốn để mọi người thấy cảnh ấy nên cậu vờ như mình đang chậm rãi ngồi xuống lưng dựa vào vách tường với bộ dạng u buồn.

Xem thêm: Bí Thư Chi Bộ Trường Đại Học Cần Thơ Ngay Sau Khi Tiếp Quản Viện Đại Học Cần Thơ Là Ai?

P/s: Xin lỗi mọi người vì mắt mình bị cận, mẹ không đến tiếp xúc với máy tính nhiều, mình phải cố gắng lắm mới viết được đây thôi. Mình sẽ cố gắng viết thêm nên các bạn đừng lo lắng mang lại mình xin lỗi trước nha. Cảm ơn nhiều.

*

Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Chuyên mục: LÀ AI
Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *